Tình Yêu Cuộc Sống Mới

LÝ TRÍ LUÔN LUÔN ĐẶT VẤN ĐỀ, Chân lý chất phác ngây thơ, Lý trí bày bát trận đồ quanh co, Mọi sự thì

LÝ TRÍ LUÔN LUÔN ĐẶT VẤN ĐỀ
Chân lý chất phác ngây thơ
Lý trí bày bát trận đồ quanh co
Mọi sự thì đều quân bình
Mọi lý đều chứa bất bình ở trong
Con rết đang bước đi với một trăm chân.
Mà như bạn biết đấy, bước đi với một trăm cái chân quả là một điều kỳ diệu. Bởi vì chúng ta chỉ quản lý hai chân thôi cũng đủ mệt mỏi lắm rồi, thế mà con rết sử dụng đến bước đi với một trăm chân! Nhưng con rết bao giờ cũng hạnh phúc vì mình phải bước đi với một trăm chân và nó chẳng bao giờ có vấn đề gì cả. Nó đã sống, yêu, đã di chuyển, đã làm đủ mọi thứ mà không bao giờ xảy ra vấn đề gì – bởi vì lý trí của nó không bao giờ đặt vấn đề. Đơn giản nó không sống với lý trí. Thế thôi!
Một hôm, có một con cáo tình cờ gặp chú rết nhà ta và loài cáo thì bao giờ cũng tò mò. Cáo là biểu tượng trong văn học dân gian cho sự tò mò, cho lý trí, cho lý luận. Cáo là nhà lý luận vĩ đại nhất. Con cáo nhìn chú rết. Nó quan sát, nó phân tích, nó suy diễn, nó tổng hợp và dẫn chứng, biện chứng, cuối cùng nó không tin được sự việc hiển nhiên này: Làm sao mà con rết quản lý nổi 100 chân? Nó nói với chú rết:
- Hãy đợi đã nào! Tôi có câu hỏi đây này. Làm sao mà anh có thể bước đi với 100 chân như vậy? Làm sao mà anh biết chân nào đưa ra trước và chân nào nối theo sau? Anh có những 100 cái chân cơ! Thế mà anh vẫn bước đi vô cùng nhịp nhàng! Làm sao anh tạo ra nổi sự hài hòa giữa các đôi chân như vậy?
Con rết ngạc nhiên một thoáng rồi nói:
- Tôi đã bước đi như thế suốt đời mà chưa bao giờ tôi nghĩ về điều ấy. Đợi tôi suy nghĩ một chốc đã nào!
Thế rồi con rết nhắm mắt lại. Lần đầu tiên tâm trí con rết trở nên bị phân chia: Lý trí là người quan sát và bản thân nó là đối tượng bị quan sát. Lần đầu tiên con rết trở thành Hai. Lâu nay, nó bao giờ cũng sống, bước đi và toàn bộ cuộc đời nó là một toàn thể, không có ai quan sát đứng nhìn vào bản thân nó, nó chưa bao giờ bị phân chia, nó là một sinh linh nhất thể. Nó không cần thiết tới nó đang có bao nhiêu cái chân, không thắc mắc làm sao để quản lý số chân của mình!
Bây giờ, vì con cáo đặt vấn đề, nêu lên câu hỏi mà toàn bộ con người nó bị phân chia thành Hai.
Lần đầu tiên sự phân chia nảy sinh. Nó buộc phải nhìn vào bản thân mình mà suy nghĩ. Nó trở thành chủ thể và khách thể, nó đã trở thành Hai.
Như thế, nó bắt đầu bước. Nhưng hỡi ôi, khó quá! Gần như là không thể được! Nó bỗng dưng bị ngã nhào – bởi vì làm sao bạn có thể quản lý đến 100 chân?
Con cáo cười phá lên:
- Tôi biết mà, chắc chắn là vô cùng khó khăn! Anh không thể quản lý nổi 100 chân kia mà! Tôi đã biết trước rồi mà!
Con rết bắt đầu khóc, nước mắt tràn trề nói:
- Tôi chưa bao giờ gặp khó khăn như vậy trước đây. Anh đã tạo ra vấn đề cho tôi. Bây giờ tôi chẳng thể bước đi như trước!
Trọn đời tôi hạnh phúc bước đi mà không bao giờ quan tâm đến sự việc mình đang có 100 chân. Nhưng hôm nay anh Cáo bỗng dưng đặt ra vấn đề “Làm sao quản lý nổi 100 chân?” khiến tôi buộc phải sử dụng lý trí, giải quyết các câu hỏi, truy tìm đáp án … và rồi lý trí đã dẫn tôi đến khốn khổ, mệt mỏi, nhức nhối.
Hãy coi chừng lý trí!
Nghĩ về em anh là nhà triết lý
Cảm về em anh chỉ để làm thơ
Còn khi yêu em vừa thực vừa mơ
Không triết lý chẳng làm thơ mà hiện hữu
Gió mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng
Nguyễn Bính
17/07/2017
Facebook: https://www.facebook.com/nguyen.baosinh.3
5 bình luận:
Nguyễn Bảo Sinh
21-09-2015, 08:22:41
Cảm ơn chia sẻ
Cam An
18-09-2015, 21:18:58
Hay,cụ già rồi thâm thúy quá,,,tại hạ bái fục,đừng quá bận tâm đừng dùng va quá tin vào lý trí,,,,thuan theo tự nhiên thời thế ấy là tự do thảnh thơi
Trần Sĩ Thứ
18-09-2015, 17:52:59
Hay !
Nguyễn Bảo Sinh
21-09-2015, 08:22:30
Rượu chè, cờ bạc, gái trai / Là thuốc trường thọ ông trời cho ta / Chính trị là thứ tránh xa / Bàn nhiều đoản thọ hoặc là đánh nhau.
Thạch Qùy
22-09-2015, 03:38:24
Có 1000.,,,người học lý thuyết tập đi xe đạp, cả 1000.... người ấy đều không đi được xe đạp. Nhưng cũng số người ấy, không học lý thuyết đi xe đạp nhưng cứ trèo lên là rồi sẽ đi được xe đạp !
Nguyễn Bảo Sinh
Nguyễn Bảo Sinh
21-09-2015, 08:22:30
Rượu chè, cờ bạc, gái trai / Là thuốc trường thọ ông trời cho ta / Chính trị là thứ tránh xa / Bàn nhiều đoản thọ hoặc là đánh nhau.

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *